"Đừng nên đổ lỗi cho ai! Chúng ta đang đối mặt với một căn bệnh thời đại: bệnh của những người có tiền và những người không tiền. Người có tiền cho rằng tôi cần là phải được. Người không có tiền thì làm thằng cùi và quậy "Ca sĩ Ánh Tuyết
Bài viết này ngay lập tức nhận được sự quan tâm của dư luận, trước hết nó “nổ” ra trong lúc ngành y đang phát động phong trào “Nói không với nhận phong bì” và hơn nữa nó được viết bởi người khá nổi tiếng.
Cũng như nhiều bạn đọc khác tôi rất háo hức vào đọc bài viết này, những mong sẽ có thêm tiếng nói của người “đang trên giường bệnh” để góp ý cho ngành y ngày một tốt hơn nhưng đổi lại là sự hụt hẫng, thất vọng ê chề.
Hình ảnh này chỉ có trong phim
Đây mới là hình ảnh thật ngoài đời
Sau khi kể lể dong dài về bệnh tình của mình cũng như thành tích của các bác sĩ (BS) đã chữa bệnh cho mình, AT đã đưa ra những nhận xét khá cay nghiệt: "Đừng nên đổ lỗi cho ai! Chúng ta đang đối mặt với một căn bệnh thời đại: bệnh của những người có tiền và những người không tiền. Người có tiền cho rằng tôi cần là phải được. Người không có tiền thì làm thằng cùi và quậy".
Thưa cô AT, tôi và đại đa số độc giả không phải là người có tiền nên không biết cảm giác “cần là phải được”, nhưng đứng về góc độ người không có tiền thì cô không thể đánh giá chúng tôi là “làm thằng cùi và quậy”. Đành rằng có một vài bệnh nhân (BN) hoặc người nhà BN có thể vì bức xúc mà có những lời lẻ không hay với y tá (YT), BS nhưng đó chỉ là một số trường hợp cá biệt còn hầu hết đâu đâu cũng nghe lời ca thán BS, YT tá mắng nhiếc, đối xử thiếu tình người với người bệnh. Những người nghèo chúng tôi khi bước vào chân vào bệnh viện (BV) là biết giao phó mạng sống cho BS, không ai dại dột gì mà lên mặt chưởi mắng, hành hung hay tạo áp lực cho người đang quyết định mạng sống của mình. Thế nhưng sự thờ ơ, những cái nhìn vô cảm, nhìn BN bằng nữa con mắt của họ mới làm chúng tôi đau đớn hơn ngàn lần lời chưởi mắng. Lúc đó chúng tôi mới thấm thía cái mạng sống của mình sao mà rẻ rúng quá và sao cái phong bì lại có sức mạnh ghê gớm vậy.
Ngay khi mở đầu bài viết AT đã nói rõ mục đích: “Trước những phản ánh liên tục về người nhà bệnh nhân rượt đuổi chém thầy thuốc trong bệnh viện hay tới tận nhà bác sĩ đập phá, cướp bóc… tôi muốn nói lên tiếng nói của mình”. Thì ra dụng ý bài viết của cô là vậy. Tất nhiên đó chỉ là tiếng nói của cá nhân cô, nhưng giá như cô viết một lá thư gửi đến những ân nhân của mình thì tốt hơn là phải đăng đàn lên án những con bệnh “không có tiền” như vậy. Cô là người giàu có lại nổi tiếng nên cô sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác của người nghèo chúng tôi khi bước chân vào BV đâu. Nhìn tấm hình của cô nằm viện mà chúng tôi phát thèm, cứ ngỡ là nó được lấy ra từ một bộ phim, hoặc một poster quảng cáo cho một bệnh viện nào đó. Vây quanh cô là hai BS giỏi và một y tá cần mẫn. Cảm động quá, thiêng liêng quá. Nếu là tôi thì tôi cũng sẽ viết hàng chục bài ca ngợi họ. Thế nhưng nếu trên giường bệnh không phải AT mà là một bà nông dân tay lấm chân bùn nào đó thì hình ảnh thực tế sẽ như thế nào? AT có biết không. Đừng nói là cô không biết!
Buồn cười hơn cô còn viết : “Con người có cái may cái rủi, bác sĩ có giỏi trời đi nữa thì cũng có lúc bị hên xui may rủi. Ai cũng muốn làm việc tốt nhất cho bệnh nhân nhưng những yếu tố hên xui may rủi, cái thời vận, thời khắc của mỗi người bệnh thì khác nhau. Và những cái xui rủi xảy đến cũng có thể do chính bản thân mình không gặp may.” Cảm ơn cô đã chỉ ra cho người nghèo chúng tôi biết nếu gặp bệnh tật mà không chữa trị khỏi thì đừng trách ai cả mà là do “hên, xui”, do cái số mình không gặp may mà thôi. Thương cho cái thân dân nghèo chúng tôi quá.
AT có biết vấn nạn “phong bì” trong ngành y đang là nỗi nhức nhối của xã hội, nó là căn bệnh trầm kha thể hiện sự xuống cấp về y đức, tình người không?!. Trên đất nước này hàng ngày hàng giờ đang diễn ra cảnh “lót tay” cho y bác sĩ nếu muốn được chữa trị, chăm sóc tốt. Còn ai không phong bì, tiền tươi thì sẽ bị hắt hủi, thờ ơ “sống chết mặc bay”.
Nếu không có thời gian xuống các BV để “mục sở thị” thì AT nên dành chút thời gian lên mạng để hiểu được cái thực trạng của ngành y hiện nay và lúc đó cô sẽ nghỉ khác, nói khác.
Hàng ngày trên các phương tiện thông tin đại chúng đều có bài viết về đề tài này. Gần đây báo Pháp luật Việt Nam, Dân Trí, Lao động, VNN… đã có hàng loạt bài viết về vấn nạn nhận phong bì ở các BV, các phóng viên đã khảo sát cả 5 BV lớn ở Hà Nội đã từng ký cam kết “nói không với phong bì” nhưng thực tế thì mọi việc vẫn đâu vào đấy.
“Muốn được việc và muốn nhanh, muốn “đỡ đau,” cần phải “kẹp vào sổ khám bệnh hay đút vào túi.”
Và nếu có thời gian thì cô cũng nên đọc những comments của bạn đọc gần xa dành cho bài viết của cô trên Vnexpress:
Về việc cô Ánh Tuyết nói về các bác sĩ
Cô tin tưởng vào bác sĩ như thế vì cô là người nổi tiếng, nên được chữa trị chu đáo thôi, cô có thấy cảnh những người nghèo không có tiền để ăn nữa nói chi đến chuyện đi bệnh viện chữa trị, dân nghèo như chúng tôi chỉ biết cầu trời cho đừng bệnh, còn nếu có bệnh thì chết luôn cho xong,
(thanh lan)
Gui chi anh tuyet
chị Tuyết ơi chi đừng có đi khóc thuê nhé. không ai nghe chị đâu đáng lẽ nổi tiếng nhiều tiền như chị thì nên ủng hộ dân ngèo như chúng tôi thì tốt hơn vì nghèo là đại đa số mà chị và nghèo là được đối xử tệ lắm chị ơi.
(nguyen van dung)
Ca sĩ Ánh Tuyết nói tốt về BS VN quá đấy
Chị có tiền thì mới được vậy thôi chị ơi. Vả lại chị cũng là người nổi tiếng, người của công chúng, đố BS nào dám tắc trách. Nếu BS mà tắc trách với chị thì chỉ cần chị kêu một tiếng là phóng viên sẽ tới đầy và đăng nguyên xi những gì tồi tệ xảy ra với chị lên báo chí, và lúc đó là cả hàng tỷ người trên TG biết BS VN là như vậy. Thế đó, vậy thôi chị ơi, chị đừng có nói hay quá chị ạh.
(Phạm Mỹ Hạnh)
….
Cô có thể hát những bài tình ca dành cho đôi lứa yêu nhau, những bài hát ca ngợi chế độ nhưng xin cô đừng bốc thơm ngành y lên như vậy. Nếu là một con sơn ca được sống trong chiếc lồng sơn son thiếp vàng thì xin cô hãy dành thời gian để rỉa bộ lông của mình.
Xin đừng hót vô tư trên nỗi đau của đồng loại.
K.T